| Chúa Nhật XXX - Thường Niên - Năm B |
| ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN |
| Lm, Thiên Ngọc, CMC |
|
“Lạy Thầy, xin cho con được thấy” (Mc 10,51) Các bạn thân mến, “Mỗi năm một lần vào mùa xuân, những sức mạnh ẩn mình trong lòng đất bỗng bừng dậy. Hoa nở, cây đâm chồi, cỏ mọc, lúa vươn lên… Sự sống mà Thiên Chúa dấu ẩn bấy lâu trong lòng đất bỗng đột ngột vươn dậy. Tháng trước đó, nếu không có kinh nghiệm của những mùa xuân đã qua, thì có ai mà ngờ sẽ thấy được cảnh sống lại huy hoàng của thiên nhiên như vậy. Với mùa xuân vĩnh cửu cũng thế, có nhiều điều rất kỳ diệu tự ta không thấy, nhưng Chúa có thể cho ta thấy. “Lạy Chúa, xin mở mắt con” (ĐHY Newmann). “Lạy Thầy, xin cho con được thấy”. Lời cầu xin của anh mù Bartimê, trong trang Tin Mừng Mc 10,46-52 Chúa Nhật 30 năm B, có lẽ chính là cầu lời cầu xin của các tín hữu trong cộng đoàn của Thánh Marcô vào thế kỷ thứ nhất. Họ đang sống trong một thời kỳ bách hại, nghi kỵ và khinh miệt. Họ không biết phải sống như thế nào. Họ xin Chúa cho họ thấy con đường mà họ phải sống và đi theo Ngài. Một phần nào đó, tôi cũng không biết phải sống thế nào trong hoàn cảnh hiện tại của tôi. Hãy mượn lời anh mù Bartimê để cầu xin với Chúa : “Lạy Chúa, xin cho con được thấy” (x.Chúa Nhật Năm B, Lm Carôlô Hồ Bặc Xái). “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”. Mắt là cảm hứng cho thi sĩ làm thơ, cho nhạc sĩ viết nên cung đàn. Là hồn cho thơ, là sóng cho nhạc. Có người nhìn đôi mắt như mùa thu, có người nhìn đôi mắt như dòng sông. Trong văn chương và nghệ thuật cảm hứng về mắt bao giờ cũng đẹp. Trái lại, khi nói về mắt, Phúc Âm lại nói về đôi mắt mù lòa. Mù mắt thân xác đã bất hạnh, còn mù lòa đôi mắt tâm hồn lại là một bất hạnh lớn. Mù đôi mắt tâm hồn là “mù” mà không chấp nhận mình “mù”, vì nghĩ rằng mình vẫn sáng suốt để nhận ra Chúa, nhưng đâu ngờ đằng sau đôi mắt ấy có thể chỉ là một màn đêm lạnh lẽo, một tâm hồn trống trải buồn tênh, chẳng buồn nghe và thực thi lời Chúa nữa (Sđd). Liền sau câu chuyện hai anh em tông đồ Giacôbê và Gioan xin địa vị ưu tiên bên trái bên phải Chúa Giêsu trong nước Chúa, Thánh Marcô kể tiếp chuyện anh mù Bartimê thành Giêricô như để dạy các môn đệ một bài học. Bartimê là tấm gương cho tất cả những ai muốn thấy, muốn biết Chúa Giêsu thực sự là ai – là Đấng giàu lòng thương xót - và thực lòng muốn đi theo Ngài (sđd). Giêricô, theo tiếng Ả Rập cũng như Do Thái, có nghĩa là “thơm ngát”, là một thành phố nằm gần sông Jordan ở Bờ Tây thuộc các vùng lãnh thổ Palestine. Được Cựu Ước mô tả là "Thành phố các cây cọ dầu", có nhiều suối nước dồi dào ở trong và xung quanh nên Giêricô đã trở thành nơi hấp dẫn cho con người cư trú từ xa xưa. Giêricô cũng được coi là thành phố có người cư ngụ liên tục lâu đời nhất thế giới (Theo Wikipedia). Giêricô thành phố “thơm ngát”, nhưng trớ trêu thay, cuộc đời của anh mù Bartimê thành Giêricô trước khi gặp Chúa Giêsu, thật chẳng thơm ngát tí nào! Vì mù lòa ngồi ăn xin bên vệ đường, nên anh Bartimê tha thiết xin Chúa thương xót: “Hỡi ông Giêsu, con vua David, xin thương xót tôi”. Và khi người ta mắng bảo anh im đi, đừng làm loạn, thì anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua David, xin thương xót tôi”. Sau khi Đức Maria tuyên xưng “lòng thương xót Chúa trải dài từ đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Người” trong kinh Magnificat, thì đến lượt anh Bartimê này đã khẩn khoản nài xin lòng thương xót Chúa nhìn đến phận hèn khốn khổ của mình. Lòng thương xót Chúa được mạc khải cách huy hoàng rực rỡ trong Kinh Thánh, hay nói cách khác, Kinh Thánh là một pho sách viết về lòng thương xót Chúa. Khởi đầu sáng tạo, dù biết trước con người sa ngã, nhưng lòng Ngài đã không chịu thua, Ngài vẫn dựng nên con người, cho con người hiện hữu trên trần gian này và trao cho con người một ơn gọi cùng một sứ mệnh. Thế rồi khi con người lợi dụng ân huệ của Thiên Chúa để chà đạp quyền năng và tình yêu Ngài, thì lòng thương xót Ngài đã không bỏ cuộc mà vẫn theo đuổi họ cho đến cùng. Lòng thương xót Chúa có dư đủ bao la để ôm trọn tất cả số lượng tội lỗi khổng lồ của nhân loại từ tạo thiên lập địa cho đến tận thế, và đốt cháy chúng thành tro bụi trong lò lửa tình thương xót. Về phương diện thể xác, lòng thương xót Chúa đã khiến kẻ mù được thấy, kẻ què được đi, người phong được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ đói khát được no đầy (x. Bài đọc 1 Gr 31,7-9; Lc 7,22). Về phương diện tinh thần, Chúa còn làm những chuyện lạ lùng lớn lao hơn nữa: cho người nghèo được nghe giảng Tin Mừng, kẻ dốt được nên khôn, người sợ hãi nên mạnh sức, kẻ trắc nết nên trong sạch, cho tội nhân nên thánh thiện..., sự hư vô nên con Thiên Chúa. Nếu ánh sáng cần cho đôi mắt, thì đức tin cần cho tâm hồn, là ánh sáng của linh hồn. Anh mù Bartimê đã khẩn khoản nài xin với lòng tin mạnh: “Lạy Thầy, xin cho con được thấy”. Chúa Giêsu trả lời: “Được, đức tin của anh đã cứu chữa anh”. Tức khắc, anh thấy được và đi theo Người (Mc 10,51-52). Đức tin của anh mù Bartimê không chỉ cho anh sáng mắt thể lý nhìn thấy sự vật, mà còn sáng mắt tâm hồn khi anh chọn Chúa và đi theo Người. Ai theo Ngài sẽ không bước đi trong tối tăm, nhưng có ánh sáng ban sự sống. Chỉ sợ rằng nhiều khi Chúa Giêsu đã “đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1,11). Tin Mừng chữa lành người mù như ngụ ý muốn nói rằng Chúa Giêsu Kitô chính là ánh sáng cho trần gian. Ánh sáng Kitô đã đến trần gian, chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng. Thánh Gioan Tiền Hô là người được Thiên Chúa sai đến làm chứng cho Chúa Giêsu, để mọi người nhờ ông mà tin. Ông không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng. Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng ấy đến thế gian và chiếu soi mọi người. Người xuống ở giữa thế gian. Người đã đến nhà mình, và những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa (x.Ga 1,1-18). Dự phần vào các mầu nhiệm cuộc đời Chúa Kitô, Đức Maria cũng “đang chiếu sáng như dấu chỉ lòng cậy trông và niềm an ủi cho dân Chúa đang lữ hành dưới đất này, cho tới ngày Chúa đến” (LG 68). Hình ảnh chiếu sáng ấy gợi cho chúng ta thấy một vì sao đêm rạng ngời, một ngôi sao biển, xua đi bao nỗi sợ hãi vì bóng đêm u tối, soi sáng cho mọi người vững tâm vượt qua giông tố mây mù u ám, đem ánh bình minh tươi sáng với mặt trời công chính là Chúa Kitô xuất hiện, nhất là trong thời đại này. Xin Đức Maria chiếu tỏa ánh sáng Chúa Kitô trên tâm hồn mọi người chúng ta. “Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan” (Tv 125,3). Lạy Chúa Giêsu, xin tỏ lòng thương xót con, xin chiếu sáng linh hồn con, xin mở mắt tâm hồn con, vì con cần được khai mở để nhận ra Chúa và bước theo Ngài, bởi chính ngài là Đường là Sự Thật và là Sự Sống của con (Hosanna). |